Note:   Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Sweet Dream !

You are not connected. Please login or register

Soo_min

avatar


Queen




LIGHT NOVEL KOIMONOGATARI

Prequel Onimonogatari
SequelTsukimonogatari
Tác giả Nishio Ishin
Thể loạiMystery, Romance, Supernatural
Giới thiệu"Bạn có nghĩ rằng một tình yêu đơn phương kéo dài mãi mãi sẽ hạnh phúc hơn một tình yêu từ hai phía?".
Hitagi Senjougahara đặt cược tính mạng mình để bảo vệ Koyomi Araragi.
Kì nghỉ đông đang đến cùng với lời hứa về một "ngày định mệnh", cô ấy đã
lựa chọn những điều tăm tối và tệ hại nhất...
Translator
吉岡唯


Nguồn: vnsharing

Message reputation : 100% (1 vote)
Soo_min

avatar


Queen
Koimonogatari 001
Spoiler:
Các độc giả đang đọc cuộc sách này, nếu các bạn nghĩ với câu chuyện về Senjougahara, tấm màn che phe phủ Bakemonogatari sẽ được hé mở, thì các bạn đã bị đánh lừa. Từ việc này, bài học rút ra là, tất cả những câu chữ được viết trong sách, tất cả, đều là giả dối.

Không loại trừ bất kì cuốn tiểu thuyết nào.
Những câu chữ được viết trên giấy, đều là dối trá.

Nếu nói chính xác trong cả phạm vi non-fiction thì những thứ như tài liệu, báo cáo, phóng sự được được ghi chép lại, tất cả đều là dối trá.
Còn có gì ngoài dối trá.
Đừng tin vào những thứ văn chương để buôn bán.
Những cuốn sách tôi nói đến, những câu văn tôi nói đến, những ngôn từ tôi nói đến, nếu tin vào đó chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Ở đây, người nói, hay là tôi- là bậc thầy lừa đảo Kaiki Deishuu. Và vì thế, cũng có thể không phải là sự thật.
Nói kĩ hơn, tin vào những thứ đáng lý phải nghi ngờ, là tâm lý chung của con người, nhưng với tôi thì không phải là hoàn toàn không thể lý giải được. Bởi vì tôi đang kiếm sống dựa vào những thứ tâm lý như vậy

Con người luôn muốn biết sự thật.

Nói cách khác, họ muốn nghĩ những gì mình biết là sự thật. Tóm lại, chuyện sự thật là cái gì, chỉ là thứ yếu. Một chuyện gần đây, theo thuyết tương đối của Albert Einstein, “vật chất mang khối lượng thì không thể vượt qua được tốc độ ánh sáng”, ừ thì cái sự thật đó đã sụp đổ.
Chuyện hạt neutrino, mà có lẽ là quá nửa số công dân lương thiện cũng không biết đó là gì, chỉ nhanh hơn ánh sáng chừng một phần mười triệu giây hay một phần trăm triệu giây, cái sự việc đáng kinh ngạc đó đã làm cho nhiều người rơi vào kinh hoàng.
Thế nhưng nếu mà tôi bắt bạn nói tại sao cho đến bây giờ, đến tận bây giờ, bạn vẫn tin vào thuyết tương đối của Albert Einstein thì đó là một bí ẩn, một bí ẩn có sức hấp dẫn ghê gớm. Tất nhiên kể cả tôi, một người bất tài như tôi không thể lý giải được thuyết tương đối trong một dòng. Nhưng, quá nửa số công dân lương thiện kia, cũng giống như những hạt neutrino, chắc chắn cũng chả biết thuyết tương đối là gì đâu.
Dẫu vậy, tại sao cái đinh luật “Vật chật mang khối lượng thì không thể vượt qua tốc độ ánh sáng” đấy cứ như là một Sự Thật từ trong đầu vậy? Chuyện đó có lẽ là do việc cứ nghi ngờ nó là quá phiền phức.

Vì cứ nghi ngờ mãi
Sẽ gây stress.

“Vật chật mang khối lượng thì không thể vượt qua tốc độ ánh sáng”, cứ băn khoăn một việc không quan trọng lắm như thế từ ngày này qua ngày khác sẽ gây stress.

Con người sợ stress.

Tóm lại, trên cả việc không nghi ngờ, trên cả việc tin tưởng, là con người không muốn nghi ngờ. Trong cái thế giới ta sống, trong phạm vi đó, ta muốn tin là nó đủ sự tin cậy, đủ sự an toàn.

Ta muốn được an toàn.

Vì thế, nếu không muốn rơi vào tâm lý “Nghi hoặc sinh ra nghi ngoặc”, thì nên tin tưởng.
“Nếu nghi hoặc, thì thà bị lừa còn hơn”-rất nhiều người suy nghĩ một cách ngu ngốc và kì lạ như thế đấy. Đối với những người như tôi đây là một xã hội không thể nào dễ dàng kiếm sống hơn được. Không, không phải là vấn đề về xã hôi, cũng không phải vấn đề hệ thống, mà tiếc thay là về con người.

Câu chuyện về con người.

Vì, tin vào người khác, tin vào lý thuyết, và tin vào yêu quái, ma quỷ, tin vào những thứ dị thường, thì quả đúng là bản chất của con người.
Dẫu thế giới này có thay đổi ra sao, thì con người vẫn không thay đổi.

Con người là con người.
Không thay đổi, cũng không thể thay đổi.

Vì thế, một cách đơn giản, nếu nghĩ rằng câu chuyện này bắt đầu từ một mình Senjougahara, thì tôi khuyên các bạn nên xem lại đi.

Tôi khuyên thật đấy.

Nếu không muốn bị tổn thưởng, hãy nghi ngờ. Cả câu “Thu lợi từ việc tổn thất”, hãy cứ nghi ngờ nó đi.
Muốn biết sự thật, trước tiên phải biết dối trá.
Chẳng phải vì thế mà điên cũng tốt sao.
Tất nhiên,ngoài nghi ngờ chuyện tồn tại một hạt neutrino nhanh hơn tốc độ ánh sáng, thì chuyện tôi đây, Kaiki Deishuu, thật sự là một bậc thầy lừa hay không, quả thật cũng nên nghi ngờ.
Không chừng tôi chính là Senjougahara giả dạng Kaiki Seishuu cũng nên. “Những thứ đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được”, một người đàn ông sống cách đây hàng trăm năm đã viết câu này để bắt đầu cho một quyển tùy bút.
Nhưng có lẽ đó cũng là dối trá cũng nên.
Vì thế, nếu bị gạt, dẫu bực mình nhưng vẫn không gấp cuốn sách này lại, nếu có những độc giả kiên nhẫn như thế, thì xin hãy bày tỏ sự khâm phục con người đó, rồi giới thiệu bản thân lại từ đầu một cách bình thường, tôi khuyên đấy.
Khuyên một cách nghiêm túc đấy.
Hãy chuẩn bị tâm lý đi.
Quyết sẵn sàng đi.
Dẫu tôi có nói tôi cũng nói dối như vậy, cũng là một kẻ lừa đảo như bao kẻ khác, so với những lời nói đùa vô hại hay những sở thích mặc váy bệnh hoạn của đám học sinh cấp hai thì khác hẳn, trong khi tôi kể một câu chuyện thì một gã được cho là rất cảnh giác cũng không hề đề phòng được.
Tôi xin thề rằng mình sẽ kể câu chuyện một cách không trung thực trên tinh thần của một kẻ lừa đảo.
Tôi sẽ nói dối nếu thích vậy, sẽ dựng nên một câu chuyện hợp lý nhất, che dấu chân tướng khuất lấp sự thật dẫu nó không có ý nghĩa.
Nói bọn chúng nói dối như việc hít thở thông thường, thì với tôi như là thở qua từng thớ da vậy.
Cái gì là sự thật, cái gì là dối trá, nếu nhận ra, tóm lại, nếu nghi ngờ là không bình thường, nếu nuôi một con quỷ nghi ngờ trong tim, thì tôi khuyên bạn nên đọc cuốn sách này. Nhất là vào thời điểm đó, có thể bạn đã mắc vào cái bẫy của tôi cũng nên, lúc đó có thể tôi cũng quên nhắc lại nữa.
Rồi rồi,
Đan xem những việc không có và việc có, sự hòa quyện của sự thật và sự dối lừa, hãy để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện tình yêu của Senjougahara và Araragi Koyomi.
Những thứ như chuyện tình tuổi mộng mơ, từ thời trung học tôi đã không có hứng thú, nhưng thôi, việc kể lại sự khốn đốn của chúng khi cản trờ việc làm ăn của tôi có vẻ rất vui đây.

Những thuyền truyết, nhưng lời đồn đãi, những câu chuyện đi đường và những lời phỉ báng, tất cả đều là chuyên môn của tôi.
Là máu thịt của tôi
Là chứng minh cho sự tồn tại của tôi.

Thật hay không thì không cần chứng minh, nhưng chất lượng thì cần phải chứng minh. Sau cùng, các vị độc giả có thể chế giễu tôi, nhưng từ tận đáy lòng tôi luôn nghĩ rằng mình nên đến thăm hai người đó vào lúc kết thúc.
Thì tôi có con tim.
Thì có tôi thì có chúng.
Vậy thì, xin hãy vui lên nào
Câu chuyện cuối cùng sẽ bắt đầu đây, mà sao nhỉ, đương nhiên là cũng có thể là nói dối thôi.

Koimonogatari 002
Spoiler:

Ngày hôm đó, tôi đã đến thăm một ngôi đền nổi tiếng ở thành phố Kyoto, tỉnh Kyoto, Nhật Bản. Nếu mọi người biết tôi đã đến thăm ngôi đền đó thì danh tiếng của nó có khi sẽ tổn hại nên tên ngôi đền tôi xin phép được bí mật. Cái ngày hôm đó với tôi là cái ngày kỉ niệm tôi bị dính vào câu chuyện tình yêu, vì vậy, một người luôn sống nghiêm túc như tôi, kí ức chính xác về nó - hai người đó - là hai con người để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi, là một ngày không thể chối bỏ.

Chuyện tôi nhớ được ngày hôm đó đơn giản thì đó là một ngày trong số ba trăm sáu mươi lăm ngày trong một năm, một ngày vô cùng dễ dàng để nhớ. Ngày hôm đó, chính là ngày một tháng một.
Là tết nguyên đán.

Chuyện tôi đến chùa là vì cứ hai năm một lần tôi lại viếng chùa vào dịp nguyên đán.

Tất nhiên chuyện đó là nói dối thôi. Tôi không phải là loại người có niềm tin sâu sắc, chính xác tôi có phải con người hay không cũng rất đáng ngờ, do đó, tôi cho là trên thế giới này không có thần mà cũng chẳng có phật, hay cũng như việc tôi không muốn bị đánh đồng với những con người sẵn sàng vứt bỏ tiền- một thứ quan trọng hơn tất cả, hơn cả sinh mạng- như vứt rác.

Nếu đó mà là người thì tôi không phải là người cũng được.

Đại thể, ngày xưa tôi là một người có dính vào một vụ lừa lọc của một tôn giáo khá có quy mô. Bị lừa lọc, bì chà đạp. Thế giới này, nếu không có thần, không có phật, thì con người không phải đổ nước mắt , cũng không phải đổ máu.

Những con người như thế, chắc chắn sẽ chẳng có chuyện đi viếng chùa đầu năm, mà cứ cho là có đi đi chăng nữa, thì thần linh cũng chắc chắn không nhận được đồ cúng biếu của họ đâu. Có lẽ là quyết không bước vào cửa, đến trước hòm tiền cúng rồi lập tức quay về cũng nên.
Tất nhiên hoàn toàn không phải là để chơi cho vui đâu..

Vậy nếu nói đến đền để làm gì, trong khi từ ngày lễ nguyên đán, trong đền đã quá đông người, thì đương nhiên là vì công việc làm thêm của quản đền. Làm gì có chuyện đó đúng không. Chuyện họ tuyển mộ làm thêm Miko tại các đền tôi cũng có biết, nhưng chuyện quản đền mà là việc làm thêm thì đâu thể được. Mà không, ngày từ bàn đầu thì Miko chắc chắn cũng không thể là việc làm thêm được rồi. Nếu bắt tôi nói thì đó là một sự lừa đảo vĩ đại

Đương nhiên là tôi không hề có ý phán xét đó như là một việc lừa đảo. Tôi còn muốn vận động mọi người tham gia vào nữa. Vì nói cho cùng thì với nửa số quan khách, họ rất thích thú với không khí viếng đền đầu năm này.

Con người cứ tin tưởng không một chút nghi ngờ, rằng một cô gái mặc trang phục dành cho Miko, thì cô ta là Miko, bị lừa là chuyện đương nhiên.

Tin tưởng, tức là muốn bị lừa, tôi luôn nghĩ như vậy.

Và vì vậy, lý do tôi đến viếng đền vào mồng một chỉ là để nhìn ngắm đám người đó, chỉ vậy thôi. Để quan sát đám người phân nửa đến đền chỉ để chơi, rồi ném tiền- thứ quan trọng hơn cả sinh mang- như ném một đống rác, để nghiên cứu đời sống của những kẻ như vậy, tôi mới đến đền.

Một công dân lương thiện

Một công dân kiểu mẫu, sợ hãi phải nghi ngờ.

Tôi không thể trở thành như vậy, trở thành như vậy thì tất cả sẽ chấm dứt, vì nghĩ thế, nên mỗi năm tôi đều đi viếng đền.

Dẫu không phải mồng một, dẫu giữa mùa hè, những lúc cảm thấy bế tắc hay thất bại trong công việc, tôi thường đến một ngôi đền nào đó để thư giãn tinh thần.

Mà dù không đông như lễ nguyên đán, dẫu không ném tiền như ném rác, thì lúc có vài ba người đến.

Lúc nào cũng có những vị khách ngu ngốc.

Lúc nào cũng có những người như thế.

Nhìn ngắm những người đó, không để trở thành như họ, trở thành như thế thì tất cả sẽ chấm dứt, tôi luôn nghĩ vậy.

Một lời cảnh báo.

Là một lời tự cảnh báo.

Có lẽ nếu nói như vậy thì có vẻ giống một một lời tự cảnh báo thật, nhưng thực ra thì có thể có một lý do hoàn toàn khác. Thật sự thì, có lẽ là tôi cầu chúc cho một năm đầy sức khỏe, hay thậm chí là phúc vận tràn đầy cũng nên.

Vậy đấy, nếu mà xét những việc “Có lẽ” liên quan đên tôi, chắc không có giới hạn, có lẽ vậy.

Nói tóm lại, lý do tôi nói đã ở ngôi đền này, là do từ rày về sau nó hoàn toàn không liên quan đến tôi nữa, nên có thật hay không cũng không sao. Quan trọng là, vào lúc này, tôi đang ở một ngôi đền tại Kyoto.
Đương nhiên Kyoto không phải là nơi tôi sinh sống. Cũng không phải là ghé qua ngôi đền lân cận. Chính xác thì, với tôi, khái niệm về “Nơi sống” là không hề có. có lẽ là tôi có quyền được có cái gọi là hộ khẩu. Nhưng mà tôi đã bán mất từ thời còn đi học rồi. Mà nói là bán lúc thời đi học là nói dối, nói đã bán là nói dối một nửa, nhưng chuyện bây giờ tôi là một kẻ không có hộ khẩu, là thật. Người có tên Kaiki Deishuu đã chết trong một vụ tai nạn giao thông mấy năm trước rồi. Tất nhiên là khi đó thì chuyện được trả phần nào đó tiền bảo hiểm là quyền lợi đương nhiên của tôi.

Vậy nên, dẫu có là một câu chuyện hư cấu, cũng là một sự lừa dối dở tệ.

Dẫu vậy, chuyện bây giờ tôi là một kẻ vô gia cư, tôi xin thề với trời đất là không hề sai. Tôi không nói chuyện đó tại đền, nhưng tôi xin thề với trời đất như vậy.

Xét về điểm đó, tôi và Oshino Meme-một người bạn rất thân- có lẽ là có cách sống không khác nhau mấy. Nếu mà nói có điểm khác, thì đó là hắn thích ngủ tại những nơi xập xệ còn tôi lại thích những khách sạn sang trọng, chỉ duy nhất điểm đấy thôi.

Là sở thích của mỗi người, nên không thể nói là quý phái hay bần cùng được. Vì tôi cũng chắc chắn rằng, Oshino, hắn ghét những đồng tiền bẩn, điện thoại di động hay những khách sạn sa hoa cũng ngang việc tôi thà chết không ngủ trong lều vậy.

Chắc hẳn rằng, nếu so sánh cuộc sống vô gia cư của hắn như một công việc nghiên cứu ngoài trời thì cuộc sống vô gia cư của tôi giống như một cuộc trốn chạy vậy. Nếu xét đó là bần cùng hay quý phái, thì quả nhiên hắn là người quý phái còn tôi là kẻ bần cùng. Chắc vậy.

Nói tóm lại, khi đó chuyện tôi ở Kyoto không phải vì tôi là người Kyoto. Tôi cũng không thể sử dụng tiếng địa phương ở Kyoto trôi chảy một cách không thể bị nghi ngờ. Cũng không thể nuốt trôi cái thuyết âm dương ở thành phố này được..

Thật sự thì, một cách đơn giản, nói đến viếng đền đầu năm, là nói đến Kyoto, với lý do đó, mồng một hằng năm tôi đều đến Kyoto. Đó có phải là một lời nói dối dở tệ một cách đáng thương không.
Mà ở đất này, đúng ở đây, thì mọi chỗ đều tuyệt. Dù là đền nổi tiếng ở Tokyo hay đến nổi tiếng ở Fukuoka, thì đều rất tuyệt.

Chỉ là nói Kyoto thì mọi người sẽ dễ hiểu hơn nên tôi mới nói là tại Kyoto, hãy hiểu cho tôi, chứ thật sự thì nơi nào tôi cũng không quan tâm. Thật sự là có nghĩ tôi có một ngày mồng một tuyệt đẹp ở nước ngoài, hay ở Hawaii thì cũng không hề có một chút vấn đề nào hết, nếu thích có thể nghĩ tôi đang ở vùng nào đó có chiến sự cũng được. Chỉ là tôi sẽ bị cấm vào, tại những thị trấn nơi có những bài đồng dao cất lên trong hòa bình thì tuyệt đối là không, nhưng vì thế, xin cứ nghĩ là nó không đáng tin cũng được.
Muốn thế nào cũng được.

Dẫu có sao cũng không quan trọng.

Tôi có ở nơi nào, với tâm trạng gì, hành động ra sao thì với với điểm bắt đầu của câu truyện này cũng không có ý nghĩa gì cả.

Điểm bắt đầu là ở đâu nhỉ. đương nhiên vì tôi là người ngoài cuộc, nên đến tận sau cùng của sau cùng, đến tận khi dải băng kết thúc bị đứt, quả thật cũng chỉ là là người ngoài cuộc mà thôi.
Nên thứ quan trọng ở đây là thời gian.

Thời gian.

Là những lịch trình như ngày giờ, tháng, năm. Chỉ có những thứ ấy mới quan trọng. Lý do mà trong một năm, ngày mồng một để lại ấn tượng sâu đậm nhất, lưu lại trong kí ức lâu nhất, đương nhiên, là vì đó là một ngày đặc biệt, kể cả với một con người như tôi cũng không phải là ngoại lệ. Đối với một ông chú đã không thấy một chút ý nghĩa nào ở cả ký nghỉ hè,cả nghỉ đông, cả nghỉ xuân,như tôi còn vậy huống chi là với tuổi học trò, gì nhỉ, được nhận tiền mừng tuôi rồi thiệp chúc tết, thì chắc chắn là một ngày rất quan trọng rồi.
Một ngày quan trọng như vậy, tôi đã nhận được một cuộc điện thoại.

Một cuộc điện thoại từ một học sinh cấp ba.

“Alô, Kaiki? Tôi đây, Senjougahara đây.”

Một cái tên được xướng lên sắc như dao.

Nếu chỉ nghe không thôi, tuyệt đối không thể nghĩ đó là một học sinh cấp ba được.

“Có một người tôi muốn bị ông lừa đấy.”



Cho đến khi không còn một chút sức lực nào,...

...tôi chỉ muốn được thẳng lưng mà sống.

Message reputation : 100% (2 votes)
LuXiPu Nori

avatar


thành viên bạc
:lol!: Ủng hộ cho soo 2one

Soo_min

avatar


Queen
tks Nori

Koimonogatari 003
Spoiler:

Tôi biết có một câu tục ngữ là “Thằng lười đi làm ngày lễ”, nhưng tôi không có ý định trở thành một thằng lười, tuy có tự cho là mình luôn làm việc chăm chỉ nhưng ít ra thì tôi cũng không phàn nàn gì khi làm việc vào ngày mồng một cả. Gốc rễ của một kẻ lừa đảo thì cũng cơ bản là một người lao động thôi, đó là quan niệm của tôi từ trước đến giờ.

Ở cái đất nước luôn tuân thủ pháp luật này, nói một cách đơn giản, chỉ có phạm tội không thể tha thứ thì mới không nhận được đúng công sức mà mình bỏ ra thôi. Điều kinh khủng nhất chính là vừa bị hối thúc, vừa bị bất công. Thỉnh thoảng trong đầu tôi nảy ra nghi vấn là có khi nào làm việc một cách nghiêm túc mà không kiếm được đồng nào không. Nhưng nếu mà nói đến làm việc một cách nghiêm túc, thì chắc là tôi chưa làm việc nghiêm túc rồi.

Đứng trên lập trường một người khi đã bị giám sát bởi một tổ chức, kì thực có thể trở nên nghiêm được nhỉ. Tuy nói thế nhưng, đột nhiên vào mồng một mà nhận được một cuộc điện thoại nhờ vả từ một người lạ thì cũng khó như việc bình tĩnh đáp một hai câu khi vừa bị một tại nạn tức thì vậy, tôi không muốn phải làm việc như vậy đâu.

Ngày mai tôi cũng không có chết đói.

Thực tế, cả trong lúc đó tôi cũng đã chuẩn bị vài cái bẫy rồi. Nói là chuẩn bị bẫy cho oai vậy thôi nhưng mà, nói là vài lời nói dối thì đúng hơn., chuyện nói dối vài câu vì công việc thì ai mà chẳng từng làm.
Vậy nên tôi đã trả lời.

“Vâng ?”

Tóm lại, khi cô ta đưa ra yêu cầu, mà không, sau khi xác định được tình cảnh đó, tôi đã giả vờ như không nghe rõ.

“Đừng có giả nai. Kaiki đúng không ?”

“Tôi tên là Suzuki. Suzu trong “chuông cổ cho mèo”, ki trong câu “không muốn nói chuyện”, là Suzuki. Xin lỗi nhưng ai đang gọi đấy? Senjougahara? Cái tên này hoàn toàn không có trong bộ nhớ của tôi thì phải.”
Đấy, tôi vẫn kiên nhẫn giả nai với với một học sinh cấp ba đang chất vấn mình. Thế nhưng, hình như cô ta đã chán rồi thì phải.

“Vậy à, thôi là Suzuki cũng đươc”

Cô ta đã nói thế đấy.

Cô ta đã chấp nhận như vậy rồi.

“Tôi cũng không phải là Senjougahara, là Senshougahara vậy”
Senshougahara.

Là ai vậy. Không, là ở đâu ra vậy.

Hình như là một cái tên ở Tohoku thì phải.

Khi đang giả dạng một nhân viên ngành du lịch, tôi đã từng ghé qua rồi. Một vùng đất khá tuyệt. Mà không, hình như không có chuyện tôi đã từng đến đó. Có lẽ cũng không có chuyện tôi lừa đảo gì cả.
Dầu sao đi nữa, tôi đã dính đòn của cô ta rồi.

Tôi đã mất cảnh giác, đã lỡ nghe cô ta nói chuyện rồi.

Không phải, không phải, nếu thật sự ghét làm việc làm ngày lễ, thì chỉ cần tắt nguồn, gập máy lại, bẻ SIM đi rồi ném vào chỗ nào đó đông người là được. Có lẽ từ ban đầu tôi đã muốn nghe, ngày từ ban đầu tôi đã muốn nhận việc nên mới bắt điện thoại chăng.

Không liên quan đến việc ai là người nhờ vả cả.

Là làm theo dự cảm thôi. Một dự cảm kiểu như tôi đang đợi điện thoại từ cô ta vậy.

“Suzuki”

Cô ta nói.

Một cô gái tôi không hề biết tên là Senshogahara đang nói. Là ai thì tôi không biết nhưng nếu đoán tuổi tác thì phải là một cô gái rất trẻ.

“Có một người muốn bị ông lừa đấy. Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với ông, chúng ta nên gặp ở đâu đây? Mà bây giờ ông đang ở vậy?”

“Okinawa”

Tôi trả lời ngày lập tức.

Tại sao tôi lại trả lời ngày lập tức vậy.

“Một tiệm trà tại thành phố Naha ở Okinawa. Tôi đang ăn sáng.”

Lúc nãy, hình như tôi có nói là dù bạn nghĩ tôi đang ở đâu cũng không quan trọng, nhưng xin bạn hãy coi
đấy là một lời nói dối thôi. Tôi thật sự đang ở Okinawa đấy.

Vùng đất du lịch đáng tự hào của Nhật Bản, Okinawa.

Gì chứ, không phải thế, một chút cũng không, không có chuyện tôi ở Okinawa vào ngày mồng một ấy đâu.
Trong một khoảnh khắc tôi đã lỡ nói dối mất rồi.

Có lẽ là không nên, nhưng tôi đã quen miệng mất rồi.

Là bệnh nghề nghiệp, đúng hơn, có lẽ nên nói là thói quen xấu trong công việc. Đối với một câu hỏi, xác xuất là trên năm mươi phần trăm chuyện tôi sẽ nói dối.
Nếu là một cầu thủ bóng chày thì đó là một xác xuất tuyệt vời. Nhưng với một kẻ lừa đảo, hình như nó hơi quá.

Nhưng khi đó, không phải là kết quả của bệnh nghề nghiêp hay thói quen gì cả, hãy xem đó là một lời nói dối mang tính chiến lược.

Làm như vậy, đối với Senshogahara hay cái gì đó, thì thật sự thích hợp.
Khi nói ở Okinawa, thì đầu dây bên kia, một cô gái đáng sợ nhưng giờ đã có người yêu, đã thay đổi tâm tinh, chắc sẽ bỏ cuộc thôi.

Phiền phức, cái suy nghĩ đấy, hoàn toàn có thể bẻ gãy ý chí của con người.
Gãy đi nào, gãy đi nào.

Nhưng đáng tiếc rằng tính toán của tôi đã sai ngay lập tức.
Senjougahara, không, là Shenshogahara:

“Hiểu rồi, Okinawa phải không. Tôi đến ngay đấy. Tôi đã thay đồ xong rồi. Khi đến sân bay ở đó tôi sẽ gọi điện.”

Cô ta trả lời không một chút ngập ngừng.Như thể là cô ta chuẩn bị đi chơi ở công viên cạnh nhà vậy, cô ta chắc chắn định đến tận Okinawa. Tôi cũng đã nghi ngờ là cô ta có lẽ đang du lịch lễ nguyên đán ở quanh Haha này, nhưng với hoàn cảnh gia đình hiện này của cô ta thì chắc chắn là thể dư dật như vậy được.
Vậy mà...

Vậy mà chuyện cô ta lập tức quyết định đến Okinawa mà không hề có một chút đắn đo nào, nghịch lý thay, cô ta đang đặt tôi làm một tình thế thật khốn đốn.

Giờ tôi không còn biết cô ta là ai, ở đâu nữa rồi.

Ngày xưa tôi có lừa một cô gái nhà nọ, chính xác thì lúc đó cô ta không có tiền. Nhưng, đúng rồi, có lẽ cô ta chuyển đến sống ở Okinawa và phất lên chăng.

“Nhớ sạc pin điện thoại cẩn thận đấy. Vì dẫu thật sự là do ngoài vùng phủ sóng nên không liên lạc được thì tôi cũng sẽ giết ông.”

Sau khi để lại mấy lời nhắn không mấy thân thiện đó, Senshogahara tắt máy.
Mồng một ở trong chùa, nơi đang có hang vạn con người tụ tập, nếu điện thoại không mất sóng, thì tôi phải biết ơn lắm lắm điều kì diệu này.

Một điều kì diệu đang diễn ra trên thế giới này.

Đại thể thì cái gì cũng là một điều kì diệu cả.Mà khoan, hình như là, trước khi buông mấy lời phũ phàng đấy, trước khi tắt điện thoại Senshogahara còn nói điều gì đó nữa thì phải.

Nói gì nhỉ?

Nếu mà tôi nghe không nhầm, thì cái câu nhỏ xíu phát ra từ cái miệng kia là

“Xin làm ơn giúp đỡ tôi”

Hình như là vậy.

Giúp đỡ.

Xin làm ơn.

Một người hận tôi đến tận xương tủy như cô ta mà có thể nói những lời như vậy sao. Một sự thay đổi không thể tin được. Mà, dù cô ta là ai đi chăng nữa, thì dường như cô ta đang rất liều lĩnh.

Tóm lại

Ngày hôm đó, vì một lời nói dối vớ vẩn, mà tôi đã phải đi đến Okinawa.

Koimonogatari 004
Spoiler:

Tuy vậy, tiền lộ phí thì tôi chỉ tốn tiền xe bus ra đến sân bay thôi. Trả tiền xe bus thì tất nhiên không phải là chuyện điên rồ gì. Nhưng cớ sao phải trả trong khi tôi có Thẻ thông hành có thể di chuyển trên toàn Nhật Bản cơ chứ.

Thẻ thông hành, nói chính xác, là Thẻ thông hành 300, là một loại thẻ được quyền thanh toán trước ba triệu yên, trong một năm, từ đầu tháng mười đến cuối tháng chín năm sau, có thể lên bất cứ chuyến xe nào, chọn bất cứ loại ghế nào, sử dụng tối đa được ba trăm lần,…Mà nói cho dễ hiểu là vé xe một năm.

Từ Hokkaido đến Okinawa, được giảm đến mười ngàn yên, có thể nói là rất có lời. Hơn thế, từ Hokkaido đến Okinawa, vì không thể bay thẳng đến được nên trường hợp ấy phải đổi máy bay hai lần, càng có lợi hơn nữa.
Ngay từ đầu tôi đã tự hỏi là một năm chỉ có ba trăm sáu mười lăm ngày, làm sao mà đi máy bay đến tận ba trăm lần được. Chẳng lẽ ngày nào cũng phải đi máy bay à? Đến một kẻ sống nay đây mai đó như tôi chắc chắn cũng không thể sử dụng hết thẻ này được rồi.

Thế nên chuyện tính toán mỗi lần bay lợi được mười ngàn yên là không thể rồi. Đương nhiên là, chỉ cần sử dụng được một trăm lần, thì xem như thu hồi lại vốn, lúc đó tôi sẽ vui vẻ mua vé mà không một lời phàn nàn nào cả.

Tôi là một người thích mua sắm, thích thú với những thứ có giá trị, những thứ tiện dụng. Trên hết là tôi thích những thứ thật tinh tế. Vì thế, một thứ thỏa mãn tất cả những điều kiện đó như cái thẻ này thật sự là một thứ quý giá.

Mà nói luôn là loại thẻ này chỉ có ba trăm cái thôi. Nghĩ đến chuyện có lẽ có đến hai trăm chin mươi chin người nữa có sở thích giống mình, tôi không thể không cảm thấy vui được. Nhưng có thể hơn một nữa trong số hai trăm chin mươi chin người đó, những doanh nhân chân chính, liệu họ có khinh miệt những kẻ lừa đảo như tôi không nhỉ, càng suy nghĩ sâu tôi lại càng cảm thấy không còn thú vị nữa. Thậm chỉ còn thấy cay đắng.
Mà tóm lại, tôi cũng đâu có tự hào gì khi gì khi sử dụng cái thẻ này đâu, chỉ là hiện tại tôi không cầm nhiều tiền mặt lắm (Cuối năm rồi lỡ xài nhiều quá, mồng một máy ATM lại không hoạt động), nhờ cái thẻ này tôi mới có thể đặt vé đi đến Okinawa dễ dàng được.

Cũng may là còn chỗ.

Đã đến sang bay Naha tại Kansai….…chưa thì cũng không chắc, nhưng chắc cũng sắp đến rồi.
Tuy nói là đang kì nghỉ đông, nhưng đến Okinawa vào mồng một thì những người quái dị nhất chắc chắn cũng không nghĩ đến. Vấn đề là, Senjougahara, không, là Senshogahara đã đến Okinawa chưa, giờ còn biết phó thác số phận cho ông trời.

Ông trời đang ở đâu…

Giờ phải bật điện thoại lại đã, vì lúc trong máy bay tôi phải tắt nguồn điện thoại rồi. Nhưng quy định như vậy, đến tôi cũng phải tuân theo thôi.

Chỉ là hình như cái quy định ấy gần đây đã được sửa đổi thì phải.

Ngày xưa, những thứ phát ra sóng ( Như walkman, laptop, máy game) thì tất cả phải tắt nguồn, kể cả điện thoại, không được quyền ý kiến gì hết. Nhưng ngày nay, cho đến lúc cửa máy bay đóng lại không tắt nguồn cũng không sao ( Tức là cho đến lúc cửa đóng lại thì dẫu trong máy bay vẫn có thể nghe điện thoại được). Sau khi hạ cánh, khi cửa máy bay mở ra, từ thời điểm đấy, thì dẫu chưa xuống máy bay, bật nguồn lại cũng không sao.

Khi máy bay đã dừng lại rồi thì không có chuyện các thiết bị tính toán trục trặc nữa, chắc vậy. Tôi không rõ kết cấu, nhưng đại khái chắc là như vậy.

Nói chung thì liệu sóng máy điện thoại có thực sự làm cho các thiết bí trên máy bay hư hỏng hay không thì với tôi cũng là một chuyện đáng ngờ, mà thôi, sao cũng được.
Chuyện tôi muốn nói ở đây là chuyện các quy định luôn thay đổi dù ta không biết, đó là sự thật.
Luật giao thông thay đổi, nhưng chắc chắn rằng Koyomi Araragi, người rất thích đi xe đạp, không biết là gần đây, chuyện đi xe đạp ở phần đường dành cho người đi bộ không còn là vi phạm luật giao thông nữa.
Không biết nhưng vẫn đi.

Mà, ở cái thời đại đến thuyết tương đối còn bị phủ định thì luật cũng phải thay đổi đúng không. Hơn nữa, cứ để vậy mãi không phải là khó chịu lắm à.

À, nếu mà nói đến chuyện “Luật lệ nào cũng có kẻ hở” thì trong chuyện phải tắt nguồn tất cả các thiết bị điện tử, tại sao trong khi bay, nghe Walkman chạy CD hay băng cassette lại không có vấn đề gì.
Đó không phải là thiết bị điện tử à.

Mà, giờ tôi cũng không dung máy Walkman chạy băng cassette nữa nên sao cũng được. Nhưng công việc của tôi là tạo ra cái “Ngoại lệ của luật pháp”.

Vì thế phải luôn nhận thức được mọi thứ.

Hãy biết suy nghĩ.

Và cũng không được quên việc nghi ngờ.

Không phải tuân thủ luật lệ tức là tin vào luật lệ.

Suy nghĩ đi, suy nghĩ đi, suy nghĩ đi.

Với ý nghĩa đấy, có thể nói vào trong máy bay là phải suy nghĩ, là thích hợp nhất. Khi đã đeo thắt lưng an toàn vào rồi thì chỉ còn có thể ngồi đó mà suy nghĩ được thôi.

Và tất nhiên không phải là suy nghĩ làm sao có thể sử dụng các thiết bị điện tử trên máy bay rồi, tôi đang nói đến chuyện nhận công việc kia kia.

Không, chắc là không nhận đâu.

Có lẽ nên từ chối.

Chưa nghe chuyện mà đã quyết định rồi. Mà, tôi cứ phân vân mãi. Cứ quyết nhận, rồi lại không nhận, rồi lại nhận. Hay cứ đến sân bay Naha rồi cứ thế bay đến chỗ khác nhỉ.

Tuy nói vậy nhưng tôi còn tiếc cái mạng của mình lắm, tuy nó đứng sau tiền nhưng không phải vì thế mà nói nó không quan trọng được. Tôi mà thất hứa chắc chắn cô ta sẽ giết tôi ngay. Với một người nguy hiểm như Senjougahara, không, là Senshougahara, tốt nhất là đừng thất hứa. Mà, ừ thì, lúc nào tôi chẳng sống với một đống các nghi ngờ, kể cả là quyết định của bản thân chăng nữa.

Tóm lại đó là lời nhờ vả từ Senshougahara.

Lời nhờ vả chưa xác định từ một cô gái chưa xác định.

Phải lấy một số tiền xứng đáng.

Là Senjougahara cũng được, là Senshougahara cũng được, chỉ cần biết cô ta đang là một nữ sinh lớp 12. Tôi không nghĩ là một học sinh cấp ba có nhiều tiền vậy đâu.

Hay là thời đại thay đổi, một học sinh cấp ba có thể làm giám đốc, kiếm được hang triệu yên mỗi năm nhỉ. Nhưng những con người như thế chắc sẽ không nhờ cậy một kẻ đáng ngờ như tôi được. Huống chi là một lời nhờ lừa đảo.

Lừa gạt à?

“Có một người tôi muốn bị ông lừa đấy”

Nghĩa là thế nào.

Không, có lẽ là không có nghĩa gì cả. Có lẽ là muốn gây sự chú ý cho mình nên mới nói vậy thôi. Mà cũng không phải là không có khả năng cô ta lừa mình, cái đang đợi mình khi đến Okinawa là cảnh sát hay một nhóm xã hội đen do cô ta sắp đặt cũng nên.

Ừm!Nói một cách chính xác, thì nếu mà xem xét kĩ lại, khả năng đó không phải là cũng khá cao sao. Đương nhiên, vì tôi là dân chuyên nghiệp, nên những cái bẫy như thể chẳng thể hù dọa được tôi rồi. Với tôi thì kiểu vậy chẳng đáng để tâm. Chỉ là tôi muốn hành động một cách tốt nhất thôi.
Trong cuộc sống thỉnh thoảng cũng cần những chuyện thú vị như thế.
Hơn nữa, nếu cô ta trở thành một con người dễ đoán như thế, thì tôi cũng không cảm thấy bất an cho cái mạng này rồi. Từ việc nghĩ rằng lúc nào đó cô ta sẽ giết tôi thôi, cuối cùng tôi đã không còn lo lắng gì nữa rồi.

Vì thế, từ việc nghĩ câu ấy mang ý nghĩa gì không, hay “Có người tôi muốn bị ông lừa đấy”, hay chuyện cô ấy chính thức định nhờ tôi, là do tôi đã nghĩ xa quá rồi.
Nếu đã vậy thì gọi đây là một chiến trường cũng được.
Gọi là một vụ kích động cũng được.

Cùng lắm là một phong trào, nói vậy cũng không không sai.
Tôi đã chấp nhận lời khiêu chiến này, tất nhiên sẽ không để lộ cảm xúc ra ngoài rồi, nhưng không có nghĩa là tôi có thể kiểm soát hết cảm xúc của mình được.

Cảm thấy lo lắng là bình thường.

Nếu sợ hãi sẽ cảm thấy lo lắng.

Thật ra, nếu không cảm thấy chuyện đó thì đâu còn là con người nữa. Tôi có nghe rằng kiểu đánh lừa cảm giác thế này đã không còn nữa, nhưng cứ làm như chưa nghe vậy.
Chỉ là, chuyện cảm thấy sợ hãi cũng đồng nghĩa với việc cảm thấy hứng thú, như là động vào tính hiếu kì vậy, tôi nghĩ vậy.

Hãy cho tôi nghĩ vậy đi.

Không dừng bước trước nỗi sợ hãi, tiếp tục tiến lên phía trước.
Hắn là ai thì tôi không biết, nhưng có một người cô ta muốn lừa…à. Một người đã từng bị lừa đảo rồi gặp những chuyện khốn nạn chắc muốn lừa người khác như vậy đây.
Rất sự rất thú vị.

Không thể không tò mò được.

Vì tôi chưa từng gặp vụ lừa đảo nào lên cũng không rõ lắm nhưng, thế nào nhỉ, theo những gì nghe được, thì tôi nghĩ phần lớn những người bị hại vẫn mãi bị hại, không trở thành người đi hãm hại người khác được.
Chuyện đó, nhất định là do khi đã gặp lừa đảo một lần sẽ cứ mãi trở thành mục tiêu bị lừa đảo, chắc là kiểu như vậy.

Người như cô ấy, tôi không biết là ai, nhưng tóm lại là cô ấy đã biến tôi thành một kẻ tòng phạm rồi, thật là vô lý hết sức. Về điểm này thì tôi cảm thấy không thoải mái tý nào.
Nếu mà phải dùng một từ khác, không phải là “không thoái mái”, thì là “một dự cảm không lành”.

Một dự cảm không lành.

Một dự cảm đáng sợ.

Đây tuyệt đối không phải là một công việc dễ kiếm tiền.
Dù việc lừa đảo ngay từ ban đầu đã không phải là một việc dễ dàng gì rồi, nhưng dù có nghĩ như vậy nữa thì tôi vẫn có dự cảm không lành.

Hiện giờ thì tôi đang ngồi ở ghế hạng sang, vì thế tôi có thể gọi rượu miễn phí, nhưng tôi đang cố kiếm chế. Tôi phải luôn giữ cho đầu óc được tỉnh táo, vì, Senjougahara, không, Shenshougahara sẽ tấn công từ đâu, điều đó tôi không rõ.

Koimonogatari 005
Spoiler:

Đến sân bay Naha, khi cửa máy bay vừa mở ra, tôi cứ nhìn mãi vào điện thoại, đúng thế, nhìn tới nhìn lui, căng mắt ra mà nhìn- nhìn vào cuộc điện thoại đang được gọi đến máy của tôi.

Nói như vậy là do từ trước đến giờ, chắc chắn chỉ có một vài người biết số điện thoại này. Senshougahara dẫu có là Senjougahara đi nữa, thì cũng không có lý do gì có thể biết được số này được.

Đó là bởi vì, cái điện thoại của tôi mà cô ta biết, thì để cô ta tin tưởng, tôi đã đập nát nó rồi. Mà, nói đập nát là đập nát cái điện thoại, chứ số thì vẫn có thể giữ lại được, nhưng cứ tiếp tục sử dụng số điện thoại mà cô ta đã biết thì thật nguy hiểm, nên tôi đã đổi số lâu rồi.

Không lẽ chỉ cần cô ta muốn là có thể liên lạc được với tôi à. Cô ta là ai, hay phải nói là thần thánh phương nào?,

Con người, chỉ cần cố gắng thì có thể thu được, ở một chừng mực nào đó những thứ họ muốn.
Như một senpai mà tôi từng biết, “Không phải cái gì cũng biết cả đâu.”

“Nhưng có thể biết đến một chừng mực nào đấy.”

Nếu gọi sư cố gắng là kiên nhẫn, thì cái gọi là kiên nhẫn đó, hầu hết mọi người đều không có.

Con người thật sự lười biếng.

Lười biếng còn trên cả ngu dốt, nó là một gánh nặng.

Thứ giết chết con người không phải là sự tẻ nhạt, mà là sự lười biếng.

“Kaiki, tôi đến rồi”

“Kaiki là ai nhỉ. Shenshogahara-san, tôi tên là Suzuki”

“Thôi cái trò diễn kịch ấy đi được rồi đấy. Làm ơn bỏ cái kiểu như con nít ấy đi. Tôi phải đi đến đâu đây?”
Cô ta nói với một người ngây thơ như mình những điều thật khiếm nhã. “Hết giờ chơi rồi”, cô ta đã nói như vậy đấy.

“Senshougahara-san”-Tôi nói.

Có là diễn kịch, có bắt chước con nít, thì cũng là một kiểu nói dối thôi.

Đó là một thói quen.

Một thói quen xấu.

“Thật ra tôi đã đã ra đến sân bay để đón Senshogahara-san rồi đây!”

“A vậy à!”

“Phải luôn tận tâm với khách hàng mà, đó là điều đương nhiên…Vậy chúng ta gặp nhau ở sảnh đợi nhé”

“Ừ ừ. Cảm ơn vì đã quan tâm. Đúng là một kẻ lừa đảo thân thiện nhỉ. Tôi thật sự muốn cười lắm rồi đấy.”
Hoàn toàn không, dẫu chỉ là nhếch mép, tôi có thể thấy rõ gương mặt của Senshougahara như vậy, dù không thể nhìn qua điện thoại được.

Quả là không thể trông chờ cô ta đổi tính được.Cô ta vẫn y hệt hai năm trước.Tại sao vậy, Koyomi Araragi rốt cuộc đã làm cái gì vậy. Koyomi Araragi là ai, tôi hoàn toàn không thể đoán được, cái thằng ngu ấy đã làm cái gì vậy.Sao lại rời mắt khỏi một cô gái nguy hiểm như vậy được, hắn đang nghĩ cái gì vậy.
Hay là Senjougahara chắc đã thay đổi thật rồi, nhưng giờ lại đổi tính tiếp nhỉ. Chắc chỉ có vậy mới quyết định nhờ vả tôi thôi. Tôi nghĩ vậy….

Tôi vừa nghĩ vậy….

“Chắc chắn là ông cũng ở đâu đó tại Nhật, rồi vừa mới bay đến Okinawa. Cũng giống tôi, ông cũng vừa đáp xuống sân bay thôi.”

Senjougahara nói giống như là cô ta biết hết vậy.

Đây chắc chắn là ngoại lệ của câu “Không phải cái gì cũng biết hết được” rồi.
Trong một thời gian ngắn như vậy, chuyện truy cập vào hệ thống quản lý thông tin khách hàng của Hàng Không Nhật Bản, với khả năng của của cô ta là không thể.

Chắc chắn là cô ta suy đoán thôi, nói đúng hơn là cô ta chỉ đoán mò. Tôi biết chắc chắn là vậy mà

“Cô đang nói gì vậy, tôi chẳng hiểu gì cả. Đúng là tôi đang ở sân bay, nhưng không phải là hôm nay tôi mới đến đâu”

Tôi thản nhiên trả lời vậy.

Với tôi chuyện nói dối còn dễ hơn chuyện nói thật gấp ngàn lần. Tôi cứ mở miệng ra là nói dối, là chuyện thường ngày rồi.

Gần giống như một cái máy tự động vậy.

Còn nếu coi là hiện tượng thì đây là một hiện tượng tự nhiên.

Từ trước đến giờ, với tôi, những người có thể nhìn thấu con người như một cách chuyên nghiệp như Oshino hay Gaen-sempai, thì việc họ có thể nhìn thẳng, hay nhìn nghiêng gì cũng được, vào bản chất con người, chuyện đó tôi không quan tâm.

Thích nghĩ sao thì nghĩ thôi.

Tôi coi tất cả đều là giả dối. Dẫu có là thật thì cũng có thể biến nó thành dối được. Đó là quan điểm của tôi.

Quan điểm? Tôi có những thứ như thế à

Từ bao giờ vậy nhỉ. Rốt cuộc là từ bao giờ.

“Vậy à. Mà sao cũng được. Mà sảnh đợi thì mơ hồ quá. Ta gặp ở quán nước nào đó trong sân bay đi.

“Tôi hiểu rồi, cứ vậy nhé”

Phải giả bộ lịch sự đến cùng, mà không, lúc nào tôi chẳng nói chuyện lịch sự. Dẫu là khi gặp Senshougahara rồi thì cứ tiếp tục nói thế này quả là quá khó.

“Cô cứ vào tiệm nào cô thích, gọi coffee rồi đợi tôi. Tôi sẽ gọi cô khi nào tôi đến”

“…..Vào tiệm rồi, không cần điện thoại nói tên tiệm cũng được hả”

“Không, không cần đâu, tôi không muốn khách hàng phiền vậy đâu. Tôi sẽ đi hết các tiệm trong sân bay này để kiếm cô, Senshougahara-sama cứ thong thả ngồi uống trà đi”

“……Chúng ta gặp nhau lần đầu nhỉ”

Cô ấy đã nói vậy.

Cô ta muốn gặp tôi hay muốn tránh tôi vậy, tôi hoàn toàn không biết, nhưng hình như cô ta lại diễn kịch nữa rồi.

“Nên có cái gì làm dấu hiệu nhận biết thì tốt hơn nhỉ”

“Đúng nhỉ. Vậy cô hãy cầm Iphone ở tay phải đi”

“….Gần đây có khá nhiều người sử sụng Iphone đúng không, làm sao phân biệt được.”

“Của cô là Iphone đời đầu đúng không”

Lần này là nói đùa thôi. Một lời nói đùa không vui tý nào. Chỉ cần không phải là chuyện đùa ác ý là được rồi.

Tôi cũng chuẩn bị phải xuống máy bay rồi, vì họ chuẩn bị quét dọn, lúc đó phải cắt điện thoại thôi, đây không phải là lúc để nói đùa đâu. Nhưng, tôi lỡ nói đùa với cô ta rồi.
Về chuyện này thì lúc còn là học sinh, tôi vẫn hay bị Oshino phàn nàn hoài.
Là Oshino đấy.

Trên trái đất này, ai nói tôi cũng được, nhưng tôi chỉ mong không phải là hắn. Vậy mà, hắn còn nói nhiều hơn cả những người khác, không thể không bực mình được, Tôi đã nghĩ mình nên trưởng thành hơn một chút, nhưng đến tận cấp ba tôi vẫn cứ nói chuyện kiểu đó, đúng là không thể thoát nổi bản chất được.

“Tôi cũng không sử dụng Iphone, vì nhà tôi không có laptop, đâu có dùng được”

“À à ra là vậy”

“Tôi có đeo kính, lấy đó làm cách nhận diện đi”

Nói xong cô ấy tắt máy.

Người đeo kính thì trong tiệm có bao nhiêu là người. Ủa mà cô ấy đeo kính à!?

Là do học thi nên mắt kém đi à.

Tất nhiên là chuyện mắt tốt hay kém cũng do gen quyết đinh phần lớn, nên dù thực tế là do học tập chăm chỉ thì thị lực cũng không giảm sút được.

Nói là vậy, thêm nữa, từ trước đến giờ chắc cô ta cũng không thèm học thi gì đâu.

Tôi cũng có cách thi cử hiệu quả lắm nhưng so với Senjougahara thì chỉ là trò cười thôi.

Khi học mà sức ép càng giảm xuống thì thành tích cũng giảm, nghe như nói đùa vậy. Cùng với đó, càng đi chơi thì thành tích càng lên.

Dẫu có thực sự là nói đùa, thì với học lực của cô gái mà tôi biết đó là vẫn là một học sinh năm một xuất sắc, chỉ cần cứ thế thì dẫu không cần ôn thi cũng vẫn có thể đậu đại học được.
Vì thế cô ta nói đeo kính, thì nói sao nhỉ, chắc là cũng là nói đùa thôi. Cô ấy cũng là một loại người vẫn có thể nói đùa được trong hoàn cảnh không thể nào nghiêm trọng hơn, với một cách nghiêm túc không thể hơn được.

Nói sao nhỉ, nếu mà nói một cách hơi tự mãn quá, thì là cô ấy đã chịu ảnh hưởng của tôi nên mới trở thành một người như thế đấy.

Một một cô gái lớp mười, tuổi đang lớn, thì nhiễm tính cách của tôi, dù là một chút, cũng độc hại lắm rồi.
Tóm lại giờ tôi đã cất điện thoại vào túi và xuống máy bay rồi. Không có hành lý xách tay. Không phải là do hôm nay không có, tôi là một người theo chủ nghĩa không bao giờ mang theo hành lý xách tay cả.
Tài sản chỉ có một, là bản thân mình.
Không cần những thứ không thể cho vào túi.

Tất nhiên vì công việc nên cũng có lúc không phải vậy, nhưng kể cả trường hợp đó, thì những thứ cần mang theo, cuối cùng tôi cũng nhanh chóng vứt đi thôi.

Lúc trước, Oshino có nói với tôi một câu đại khái là: cách sống của mày có hơi một chút cục đoan quá đấy, vì thế, mà giờ tôi mới không muốn bị hắn nói gì cả.

Đó là sự thật.

Vừa hồi tưởng, hoài niệm một chút về thời học sinh, tôi hòa vào dòng người đang xuống máy bay.
Chuyện có một chút hoài niệm, tất nhiên là nói dối thôi.



Cho đến khi không còn một chút sức lực nào,...

...tôi chỉ muốn được thẳng lưng mà sống.

Sponsored content




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • TopCreate a forum on Forumotion | Nghệ thuật | Khác | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog